Độ khó nên tăng theo khả năng thực tế của trẻ.
Câu hướng dẫn nên ngắn dưới mười từ.
Cân bằng giữa các loại hoạt động quan trọng hơn việc cấm đoán hoàn toàn một loại nào đó.
Bắt đầu từ hai hình chỉ khác một chi tiết lớn, rồi tăng dần số lượng và giảm dần kích thước khác biệt.
Trẻ chậm hơn không có nghĩa là làm sai.
Ba cách khen thưởng phổ biến là tiếng vỗ tay, ngôi sao và hoạt cảnh ăn mừng ngắn.
Nhân vật không nên có biểu cảm giận dữ.
Cấp độ khó tăng dần theo độ tuổi.
Âm thanh phản hồi rõ khi đúng sai giúp trẻ tự điều chỉnh.
Màn hình sáng trong phòng tối hại mắt.
Học chữ cái nên gắn với âm thanh phát ra.
Giọng lồng tiếng vui nhộn tạo hứng thú.
Phân biệt hình dạng đi trước phân biệt kích cỡ.
Âm thanh động cơ và chuyển động rõ ràng giúp trẻ dễ nhận ra, và đây cũng là chủ đề gần với đời sống hằng ngày.
Học hình tròn, vuông, tam giác qua trò ghép hình đơn giản.
Kéo thả dễ hơn chạm chính xác với trẻ nhỏ.
Tô màu tranh có sẵn giúp trẻ luyện cầm bút chính xác hơn.
Ngón tay trẻ để lại vệt lớn trên màn hình. 09-11 Chuyển động nhẹ thu hút chú ý của trẻ. Hành Tinh Câu Đố
Tai nghe cho trẻ nên có giới hạn âm lượng cứng. Đồ họa ba chiều phức tạp không phải điều kiện để thu hút trẻ.
Nền đơn giản làm nổi bật vật cần tương tác. Một nhiệm vụ mỗi lúc là đủ với trẻ nhỏ. Trẻ cảm thấy đã xong việc nên sẵn sàng rời đi, thay vì bị cắt ngang lúc đang dở.
Vuốt hai ngón vượt quá khả năng của trẻ mẫu giáo. Bốn mảnh cho trẻ hai tuổi và vài chục mảnh cho trẻ sáu tuổi là khoảng chênh lệch hợp lý.
Chủ đề phương tiện giao thông được nhiều trẻ nhỏ chọn. Số lượng dưới năm dễ nhận biết hơn số lớn. Hình bàn tay mô phỏng đúng động tác cần làm giúp trẻ bắt chước ngay, còn ký hiệu trừu tượng thì phải học mới hiểu.
Cuộc trò chuyện xoay quanh trò chơi mới là phần mang lại giá trị học tập lớn nhất. Nhân vật hướng dẫn xuyên suốt màn chơi giúp trẻ không lạc hướng. Nhân vật đồng hành xuyên suốt tạo cảm giác quen thuộc.